Joined: 26 Nov 2011, 14:16 Last Visit: 06 May 2013, 14:28 Posts: 363
Thanks: 25
Thanked: 157 times in 119 posts
|
Đêm khuya lạnh giữa núi rừng Bình Phước Tiếng con ai sao khóc trước cổng chùa Già Lam nghèo xuyên vách lá đong đưa Tiếng trẻ khóc từng hồi khua thét gió
Thầy Chiếu Pháp cầm đèn dầu nho nhỏ Cùng vài Chú Điệu, cất bước ra soi Không bóng dáng ai, sao lạ hỡ trời Chỉ thấy em bé, trùm khăn khóc ré
Hình như mới sinh, em còn nhỏ quá Hai mắt nhắm nghiền, da thịt đỏ au Sao lạ thế nầy, cha mẹ em đâu Không lẽ ở dưới đất chui lên, hay trên trời rớt xuống
Rừng núi hoang vu, chùa quê thanh vắng Nợ phong trần sao lại nặng duyên vương Em bé ơi, ôi giấc mộng nghê thường Thầy đành phải cưu mang ru giấc điệp
Đêm đầu tiên Thầy không sao ngủ được Tiếng trẻ thơ khát sữa khóc oa oa Đun nước sôi, pha sữa hộp, chứ biết sao bây giờ Bàn tay Thầy sần sùi không đủ ấm
Ru bé ngủ, cất tiếng à ơ vịt rống Nghe sao mà trầm bỗng giống tiếng tụng kinh Em bé nghe, hình như không phải tiếng của mẹ, giật mình Thầy chẳng biết bế bồng ra sao, nhìn em mà ứa nước mắt
Bản thân Thầy mở ra một khúc ngoặc Khúc ngoặc hai năm, trải qua biết mấy khúc ngoèo Ngoèo như núi rừng, hoang vắng cheo leo Ngoặt như đồi dốc, Thầy âm thầm gánh chịu
Rừng khuya hỡi, có nghe không tiếng núi Trăng sao ơi, le lói chi khung trời Lòng dạ Thầy heo hút đỉnh chơi vơi Là đàn ông, mà phải thành Thị Kính
Nhân gian có câu:
Người tính không bằng trời tính Thị Kính xưa có pháp danh Kỉnh Tâm Tên của Thầy lại là tên Minh Tâm Hiệu của Thầy lại còn mang Chiếu Pháp
Quê ở Vĩnh Long, tìm lên Bình Phước Xây dựng chùa, đặt danh hiệu Thanh Tâm Núi rừng khuya, vằng vặc ánh trăng rằm Sáng và tròn đầy hơn trăng mười sáu
Nhớ chuyện xưa, có Quán Âm Thị Kính Thì chuyện nay, cũng có Thị Kính Quán Âm Không phải chuyện của người, mà là chuyện của Việt Nam Ta ca hát đi khắp cùng nhân thế…
 NAM MÔ A DI Đà PHẬT
Sưu tầm

|
|