
Từ lâu rồi cứ mỗi lần đi ngang qua ngôi trường cũ là mỗi lần trong lòng tôi có một cảm giác vừa ngọt ngào vừa đau xót , dù 10 năm đã trôi qua , với ngần thời gian ấy , cái khoảng cách không dài nhưng cũng không ngăn cho một mối tình đầu . Nhớ lại ngày xưa khi tôi còn là cậu học trò cấp 3, lần đầu tiên bỡ ngỡ bước vào trường bắt gặp những tà áo trắng và cũng từ đó xa dần những trò chơi nghịch ngợm trẻ con , để đi vào những mộng mơ , những ngượng ngùng e ấp của thời mới lớn và lần đầu tiên trong đời , tôi biết đỏ mặt biết bối rối khi nhìn thấy ánh mắt của một người con gái.
Là con trai từ dưới quê lên thị xã , trường thì xa nhà , nên cha mẹ cho ở trọ nhà của một người quen, và cứ mỗi buổi chiều , khi mặt trời vừa khuất , tôi thường hay ra đầu ngỏ để nhìn về nơi mà mình đã gắn bó suốt khoảng thời ấu và cũng từ đó trong giấc mơ , tôi thường hay bắt gặp một bóng hình ..
Tôi với Thanh cùng học chung một lớp, tuy cùng học nhưng chẳng bao giờ tôi dám nói với nàng 1 câu hay dám nhìn thẳng vào gương mặt của cô ấy, mặc dù lòng tôi rất muốn , rồi hình ảnh đó cứ thế hàng đêm lại về trong từng giấc mơ của tôi,Thiên Thanh với 2 chiếc răng khểnh , nụ cười rất xinh khiến lòng tôi ngây ngất và cũng như bao chàng trai khác tôi tập làm thơ , biết buồn vu vơ những khi nàng giận dổi . bài thơ đầu tiên tôi viết cho nàng , viết mà chưa bao giờ tôi dám gởi
Đôi khi muốn ngõ lời
Với người ta vài tiếng
Sao trong lòng chết điếng
Lại đỏ mặt làm thinh
Chiều hôm kia đứng nhìn
Mái tóc dài thắt bím
Thêm cái nơ màu tím
Hình chú bướm xinh xinh
Hôm qua vừa bình minh
Bóng " Nhỏ kia ' thấp thoáng
Đầu thì không đội nón
Mái tóc cột đuôi gà ?
Rồi ngày tháng trôi qua
Em hình như cũng hiểu
Tình anh nhiều... nhưng thiếu
' Anh chưa nói yêu em '
Nhiều khi anh rất thèm
Được cùng em trò chuyện
Nghe tim mình quyến luyến
Mỗi lần em đi qua...
Ai biểu em kiêu sa
Để tim anh bối rối
Ngập ngừng không dám nói
Đứng lặng nhìn em qua....Thời gian trôi qua cùng với kỉ niệm 3 năm cùng học , đó là khoảng đời đầy ấp những yêu thương , tính tôi hay nghịch phá nhưng lạ 1 điều là những khi đối diện cùng Thanh tôi lại thấy mình vụng về ngớ ngẩn y như một gã nhà quê , không biết là do tôi không tự tin nơi mình hay là vì đứng trước một người mình đem lòng yêu thương mình không dám nói để rồi cái mặc cảm mỗi ngày một lớn dần và mỗi khi gặp nàng tôi trở thành một phạm nhân đứng trước vị quan tòa...
Không biết Thanh có biết hay nàng cứ giả bộ vô tư , mỗi lần tan học hay những lúc thấy nàng đi dạo phố một mình , tôi thường hay lén lút lẻo đẻo theo sau , một đôi lần muốn nói với Thanh những tâm tư ấp ủ trong lòng , nhưng tôi lại giận mình ...
Em biết không chiều mưa
Những lần em ra phố
Nhẹ nhàng anh thật cố
Giữ bước chân thật êm
Lặng lẽ đi sau em
Mưa thì rơi lất phất
Trong lòng nghe ngây ngất
Muốn thổ lộ cùng ai !
Đắn đo những đêm dài
Cùng cây đàn than thở
Tiếng đàn nghe nức nở
Sao " Gặp Nhau Làm Ngơ " ?
Hồn anh đã dệt mơ
Lặng thinh hoài không nói
Rồi chuyện đời thay đổi
Em bỏ xứ ra đi
Ở lại đây nhiều khi
Tiếc thầm ngày xưa đó
Anh cùng em bày tỏ
Chắc tụi mình nên duyênĐôi khi có một nỗi đau âm thầm trong lòng , muốn quên đi mà sao hàng đêm nó cứ hiện về , vào một ngày cuối năm của năm lớp 12 , khi bạn bè trong lớp thì thầm , Thanh đã rời cái thị xã nhỏ bé nầy để đi đến một nơi xa lạ , tôi bàng hoàng như người mất hồn , tôi lang thang từng con đường , từng góc phố nơi mà trước đây Thanh đã từng đi qua với hy vọng rằng nàng vẫn còn ở quanh đây , nhưng rồi vô vọng , cô ấy ra đi không một lời từ biệt . Vài năm sau đó những tưởng tôi đã quên được Thanh , không ngờ khi gặp được 1 người bạn cùng lớp cho hay nàng hiện đang ở Sài Gòn , tôi lên tìm nàng và chúng tôi gặp lại nhau . Tôi hẹn nàng ra quán nước , nói cho nàng nghe những nỗi xót xa từ khi nàng bỏ ra đi . Thanh lặng im không nói , nàng chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thật buồn , vài hôm sau nàng gởi cho tôi 1 lá thư trong đó nàng nói , nàng biết những gì tôi dành cho nàng nhưng gì 1 lý do không thể nói ra , nàng đành lặng lẻ ra đi không lời từ biệt .Tôi đọc lá thư cảm thấy rất đau lòng ...
Nhắc chi nửa thêm đau
Bởi ngày xưa nhút nhát
Mười năm còn ngơ ngác
Trách mình sao dại ghê...
Người ta chẳng hẹn thề
Mình ôm lòng chờ đợi
Hai phương xa vời vợi...
Biết còn gì cho nhau ?
Xưa , hai buổi nôn nao
Theo người ta xuống phố
' Đằng Ấy " còn chê.. " ngố "
Trách ,sao không nói ra ?
Giờ gặp lại người ta
Sau mười năm cách biệt
Ở trong lòng... muốn biết ?
Thôi ! chắc đã có đôi !
Nhớ xưa , nhìn mây trôi
Đêm làm thơ gởi tặng
Nhận rồi sao im lặng
Tưởng người ta không thương ...
Trăng cũ còn vấn vương
Bóng người em tóc xõa
Vườn xưa rào trước ngỏ
Hay vẫn đợi cố nhân ?Nói sao hết những vui mừng của tôi từ khi gặp lại Thanh , khi xưa nếu tôi dẹp bỏ được cái tánh tự kiêu của mình thì có lẻ giữa chúng tôi đã có những ngày tháng êm đềm bên nhau , tôi tuy là nhà ở dưới quê nhưng gia đình cũng khá giả, từ nhỏ đã được cha mẹ nuôi chìu nên bao giờ cũng muốn mọi người làm theo ý mình, có 1 lần tôi còn nhớ rất rõ , vào buổi ra chơi Thanh đến tìm tôi và nói
-Đức ơi , có bài toán nầy Thanh đọc hoài mà không hiểu
Nàng vừa nói vừa đưa cho tôi quyển vở , có lẻ vì ngượng nên tôi chưa kịp cầm , quyển vở đã rơi xuống đất
- Con gái gì mà vụng về quá vậy ?
Tôi nói theo bản năng từ trước đến nay không kịp suy nghĩ , khi tôi vừa dứt tiếng thì Thanh đã bỏ chạy . Từ đó Thanh thường hay tránh mặt tôi , đã bao lần tôi muốn nói lời xin lổi với Thanh , nhưng cái tánh tự ái vặt nó cứ theo tôi ...
Gặp lại nhau chưa nói hết vui mừng , những tưởng chuyện xưa sẽ nối lại , ai ngờ một hôm Thanh nói với tôi
- Anh Đức ơi , Thanh biết anh vẫn còn thương mến em nhưng mà ngày nay đã không còn như xưa nữa rồi anh ạ .
Tôi ngơ ngác định hỏi thì Thanh nói
- Em đã có gia đình và vợ chồng em sống rất hạnh phúc .
Tôi nghe hình như đất trời đảo lộn , bao nhiêu ngày ấp ủ giờ giấc mơ tan biến như sương khói mong manh ..
Chiều nay đi ngang qua trường , nhìn cây phượng vừa ra hoa đầu mùa trong lòng chợt xót xa , nếu như ngày ấy tôi dẹp bỏ những tự cao , những kiêu căng thì có lẻ tôi không mất nàng , nhưng dù sao
trong tận sâu thẳm của tâm hồn , bóng hình của Thanh vẫn còn mãi trong tôi .
Xưa nay đời vẫn thế
Có họp rồi sẽ tan
Một giấc mộng mênh mang
Trôi đi theo ngày tháng
Khi ta nhìn nắng hạn
Lòng thầm mơ mưa dầm
Gặp lại sau bao năm
Chút hương xưa vương vấn...
Xin người đừng vướng bận
Bởi đôi ta không duyên
Thật lòng chúc thuyền huyên
Cùng người thương hạnh phúc .
Giọt Nắng