|
1.
Trời đã chạng vạng tối… Tư Cầu mới về tới nhà lấy thêm lúa cho vịt ăn. Nói chuyện bá láp một hồi mà trời sụp tối lúc nào không hay. Đến chừng nghe thiếm Hai má của anh ta hỏi, anh ta mới hay: - Ủa Cầu, mầy tính ở đây nói chuyện dần lân riết rồi không chịu đem lúa vô trỏng hả? Bộ mầy không vô gom ba con vịt lại hả? - Tui có gởi con Phấn nó coi chừng dùm rồi mà! - Ừ gởi! Để tía mày về ổng đả cho mầy một trận rồi mầy kêu trời! - Thì đi đây nè… Tư Cầu chẳng nói chẳng rằng gì nữa hết, xốc thúng lúa lên nách bưng đi. Anh ta ghé qua mái nước múc một gáo uống ừng ực. Rồi như để trút nỗi bực tức, anh ta hắt tẹt nước còn dư vào đám rau om, móc gáo vào cây đinh nghe một cái cộp, lấy tay quẹt miệng rồi bưng thúng lúa thẳng ra bờ xẻo trước nhà. Để thúng lúa xuống xuồng vững vàng rồi. Tư Cầu vừa nhổ cây sào vừa đưa chơn tống xuồng ra và chống sào cho xuồng đi vèo vèo trên mặt nước. Mùa này nước trong xẻo Rô cũng cạn. Đôi lúc lườn xuồng, be xuồng cọ rào rào vào những đám rau muống, những đám lục bình, những nhánh điên điển. Trời chỉ còn mờ mờ sáng… Ra giữa khoảng đồng trống, gió thổi mát rượi, Tư Cầu cũng thấy thơ thới trong lòng chớ không còn thấy bực bội như hồi nãy nữa. Và như cảm hứng, anh ta vừa chống vừa ca vài câu vọng cổ, cái bài vọng cổ “văng vẳng tiếng chuông chùa…” mà anh ta nghe ở cái máy hát của ông Xã Tám. Có mấy cái dĩa hát đi hát lại hoài anh ta nghe riết rồi cũng thuộc lòng hết. Thuộc lòng rồi, anh ta sang qua bắt chước cho đúng cái giọng ngân ư… ử… của Năm Nghĩa, cái giọng mà anh ta cho là “mùi bạt mạng”. Trong buổi chiều tà, giọng của Tư Cầu vang lên trên đồng vắng. Tiếng ư ử vuốt câu ca của Tư Cầu (theo điệu Năm Nghĩa) đôi lúc bị khựng ngang mỗi lần anh ta phải chống sào để đẩy xuồng đi tới. Càng vô sâu trong ruộng, đường nước càng hẹp và trong cảnh nhá nhem những đường nước ấy chỉ còn là những vệt sang sáng ngoằn ngoèo như những lối đi mòn trên cỏ. Chống gần tới chòi giữ vịt của Phấn, một cô gái chăn vịt ở gần đó, Tư Cầu dừng sào lấy hơi hú: - I i … i i i ! Phấn nghe vội chạy ra: - Sao đợi chừng này mới vác mặt ra hả? - Chừng này chớ chừng nào nữa? - Nói nghe sướng hông! Gom dùm bầy vịt của anh mệt thấy mồ! Tư Cầu cười: - Nhờ có một chút vậy cũng rên. - Vậy mà còn nói một chút nữa. À hồi nãy vịt của tui có một con bị lươn rút ngất ngư, tui làm thịt nấu cháo ở trỏng, một chút anh qua ăn nghen! - Ừ qua thì qua, nhưng để dìa coi sóc ba con vịt đã. - Ta nói ta gom về đủ hết rồi mà. - Gom thì gom chớ cũng phải dìa coi lại cái đã. Còn un muỗi cho con Sấm nữa chi! Con Sấm là tên con trâu cồ mà tía của Tư Cầu giao cho anh ta đem vô chòi vịt chăn luôn, vì mấy em nó còn mắc đi học. Một công hai chuyện như vậy cũng tiện hơn. Nói xong, Tư Cầu vội vàng chống xuồng về chòi mình, nhưng Phấn kêu giựt ngược lại: - Nhớ qua nghe hông. À mà anh còn chút dầu lửa nào không cho tui muợn đỡ. - Hết ráo rồi. Còn ba cái rọi mù-u để chút nữa tao đem qua. - Qua mau mau nghen. - Ừa mà! Chòi của Tư Cầu cách đó cũng không xa. Hai bên hú qua hú lại vẫn còn nghe tiếng. Chòi dựng sơ sài lợp rơm, vách rơm, không lớn hơn cái miễu Thổ Thần của nhà ông Hội-đồng Hòa ở ngoài vàm sông bao nhiêu. Tất cả giang sơn của Tư Cầu gồm có bấy nhiêu đó, với hai cái nồi, vài cái chén và một cái nóp để đến tối là anh ta chui tọt vô đó ngủ. Căn chòi cất trên một cái giồng nhỏ đủ chứa một bầy vịt vài trăm con và đủ chỗ buộc con Sấm. Tuy lúa má đã làm xong và nhằm mùa khô, xung quanh giồng nước vẫn còn xâm xấp. Đìa, bàu gần đó cũng nhiều. Dụng ở chỗ có nước đó, gia đình của Tư Cầu cũng như của Phấn nuôi vịt cho có lợi hơn. Con Sấm của Tư Cầu cũng có đủ cỏ ăn cầm chừng với rơm và Tư Cầu ở đó vừa chăn vịt vừa giữ trâu kể cũng tiện. Về tới nơi, Tư Cầu tay bưng thúng lúa, tay kéo mũi xuồng rướn lên cỏ, hấp tấp xem bầy vịt, coi lại hàng đăng thấp rào nhốt bầy vịt kẻo ban đêm chuột vô tha hết, liệng thêm rơm cho con Sấm, rồi để thúng lúa trên cái gióng. Xong xả, anh ta đi lại góc chòi quơ vài cây rọi mù-u phơi khô, nhảy phóc xuống xuồng chống qua chòi của Phấn. Tuy trời đã tối hẳn, Tư Cầu không cầm đèn đuốc gì hết và chống xuồng ra đi “thuộc lòng” theo dòng nước giữa những đám rau muốâng, rau dừa, giữa những bụi ô-rô, cóc kèn chen lẫn vài chòm cây điên điển. Chòi vịt của Phấn cũng gần giống như chòi của Tư Cầu, nhưng cách sắp đặt coi bề vén khéo hơn. Dầu sao Phấn cũng là đàn bà con gái, còn nó là đàn ông con trai nên sống xô bồ xô bộn quen rồi. Phấn mười sáu tuổi, Tư Cầu mười bảy tuổi, vậy mà Phấn có vẻ khôn lanh hơn nhiều. Cách thức anh ta sống thật cũng y như hồi còn sáu, bảy tuổi, hồi còn chơi “cất nhà chòi” bằng ống sậy và lá chuối với Phấn… Tư Cầu chống xuồng vừa tới nơi đã nghe tiếng Phấn hỏi vọng từ phía sau chòi: - Anh Tư hả anh Tư? - Ừ, thì tao chớ còn ai nữa? Sao đèn đuốc gì không có, tối om vậy nè? - Vậy mà cũng hỏi! Bộ anh quên đem đèn rọi mù-u qua rồi hả? Nhớ lại hồi nãy Phấn có hỏi mượn dầu lửa để đốt đèn, Tư Cầu bắt tức cười vì nó quên lú đi mất để Phấn phải hỏi vặn vẹo như vậy: - Có chớ sao quên! Mà mầy làm gì lục đục ở đằng sau đó Phấn? - Tắm chớ làm gì mà hỏi! Đốt rọi lên đi anh Tư… chớ bộ đứng như trời trồng đó hả? Tư Cầu xách một cây rọi mù-u lại bên ba ông Táo mà lửa than còn đỏ au; phía trên ông Táo bắc một chiếc nồi nhỏ, cháo vịt sôi ọc ạch. Nó kê miệng thổi một hơi vào mớ than cho lửa bùng lên, rồi kề rọi vô đốt. Ánh sáng của cây rọi mù-u không là bao nhưng cũng đủ soi cả căn chòi nhỏ xíu. Vừa lúc đó, Phấn ở phía sau đi vào. Nó tắm dưới bàu nước sau chòi có thay đồ thay đạc gì đâu mà chiếc quần đang mặc vẫn khô rang. Cô ta quấn trên ngực một chiếc khăn rằn hẹp khổ, một tay giữ chặt hai mối khăn ở sau lưng. Cảnh tượng đó có hơi lạ mắt đối với Tư Cầu. Anh ta nhìn trân trối khuôn ngực vun nhọn dưới tấm khăn rằn nhỏ hẹp còn ướt nước. Mọi khi anh ta đâu thấy có như vậy. Thật tình anh ta lấy làm lạ vì đâu biết mấy đứa con gái mới lớn lên thường ngày hay nịt vú sát rạt. Thấy Tư Cầu nhìn mình, Phấn đâm ra mắc cở, cô ta đứng khựng lại, rồi chạy quơ lấy cái áo túi treo trên móc tre, lúng túng xỏ vào, rồi một tay vừa gài nút, một tay vừa rút cái khăn rằn ra đem phơi trên cây sào gác trước chòi. Xong Phấn chạy vô làm tỉnh, hối Tư Cầu: - Thôi vô sắp chén ra ăn cháo đi anh Tư! Khuya rồi nghen! Mơi còn dậy sớm thả vịt đi ăn chớ. Phấn cho là khuya nhưng chỉ lối tám giờ tối gì đó. Ở vườn, khi gà lên chuồng người ta đã rục rịch đi ngủ. Tư Cầu chẳng nói chẳng rằng, đi lấy chén đũa để xuống đất gần chỗ cắm cây rọi mù-u. Trong lúc đó Phấn đi nhắc nồi cháo bưng lại rồi đặt cái tay cầm kho lên, chụm thêm mấy nhánh điên điển vào bếp. Tư Cầu vừa lấy giá múc cháo ra chén, vừa hỏi: - Mầy còn nấu nướng cái gì nữa đó Phấn? - Kho ba miếng thịt chớ nấu cái gì nữa. Bộ anh nói có con vịt đem ra nấu cháo hết trọi sao. Kho thịt vịt mà không có gừng tức quá! - Để mơi tao về kiếm đem ra cho. Mà mầy nói không có gừng rồi ba miếng thịt vịt luộc này chấm vô nước mắm gì mà ăn bây giờ hả? - Có nước mắm ớt đó chấm đỡ chớ bộ chết sao! Anh sao khó quá! Nữa rồi con cùi nó lấy anh! Tư Cầu nổi dóa: - Còn mầy thằng chõng chết sình nó lấy mày! Phấn đang chặt thịt vịt nghe vậy bắt tức cười và đổi giọng: - Hứ nói vậy mà cũng nổi cáu. Thôi nè lại ăn đi. Hai đứa nó xáp lại bên nồi cháo. Tư Cầu làm một hơi năm chén cháo và gắp hết nửa dĩa thịt vịt luộc. Cháo nóng lại ở trong chòi khuất gió nên mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng mặc dầu Tư Cầu ở trần trùi trụi. Anh ta kéo chiếc khăn ở cổ ra lau mặt rồi đứng dậy đi lục lọi bẻ một cọng tre xỉa răng. Anh vừa xỉa răng vừa chép miệng coi bộ no đủ lắm. Phấn còn ngồi ăn nán ba miếng thịt vịt cho hết. Trán cô ta lấm tấm mồ hôi và những sợi tóc lòa xòa xuống dính vào. Cô dọn dẹp xong chén dĩa thì Tư Cầu đứng hứng mát nãy giờ ở trước chòi cũng trở vô. Anh ta ngồi bệt xuống đất móc cái túi nhái đựng thuốc lận trong lưng quần vận ra. Xé một miếng giấy trong cuộn giấy quyến, bốc một nhúm thuốc giồng để lên, lựa bỏ ra vài ba mắt thuốc, Tư Cầu chậm rãi vấn một điếu lớn gần bằng ngón tay trỏ. Xong anh ta để lên lòng hai bàn tay xe tròn một vòng rồi đưa lên miệng le lưỡi liếm dán mép giấy, vặn đầu giấy ló ra ngoài cho xoăn nhỏ lại và kê vào rồi đốt. Tư Cầu bập bập vài cái cho cháy đỏ đầu thuốc, rồi hít một hơi dài, đoạn từ từ nhả khói thuốc một cách rất khoái trá. Mới từng tuổi đó mà Tư Cầu đã ghiền nặng như một số trai tráng khác trong làng. Mấy năm về trước, nó cũng khổ sở rất nhiều về cái nạn ghiền đó. Tía của anh ta đánh lên chưởi xuống cấm cản đủ điều, nhưng thét rồi cũng chịu thua luôn. Ban đầu anh ta còn ra vườn, ra sau chuồng heo, sau cầu tiêu hút chùn hút lén, riết rồi đâm lì ra hút công khai. Bây giờ tía anh ta phải bấm bụng chịu thêm cái khoản xài về tiền thuốc vấn cho nó. Dẫu sao đi nữa Tư Cầu cũng đã lớn rồi và vẫn gánh công kia việc nọ cho gia đình. Ngồi trên chiếc nóp, Phấn lặng yên nhìn Tư Cầu hút thuốc và tủm tỉm cười. Với điếu thuốc dính xệ xệ ở môi dưới, Tư Cầu có vẻ người lớn, có vẻ một người đàn ông. Nghĩ đến đó, Phấn cúi đầu lấy tay vân vê cọng đệm ló ra ngoài mép nóp rồi khẽ thở dài. Trong lúc đó, Tư Cầu vẫn như không và tiếp tục phì phèo hút thuốc, Phấn nhìn trân anh một hồi và đâm ra bực mình ngang. Chợt nhìn thấy cây rọi mù-u đã cháy tàn gần đến mấy miếng chót, cô kêu Tư Cầu và nói chọn lỏn: - Cây rọi tắt hết kìa, ngồi đó hút thuốc hoài đi! Tư Cầu ngạc nhiên trước sự tức giận bất thần đó và nhìn lại cô ta một hồi rồi khoan thai lấy cây rọi khác đốt tiếp. Anh ta không hiểu làm sao hết và cũng chẳng cần hiểu làm gì. Anh ta cho rằng có lẽ đàn bà con gái khác đàn ông con trai là hay bất thường như vậy cũng nên. Ngồi nín thinh một hồi, Phấn mới lên tiếng gợi chuyện: - À anh Tư, anh có biết đến cuối tháng Chạp này, con Thắm nó đi lấy chồng không anh? - Ừ… - Ừ!… Cái gì anh cũng ừ ừ mà không biết cái khỉ khô gì hết. - Đừng làm bộ tài khôn hoài mầy. Tao nói ừ là ừ. Con Thắm nó lấy thằng Năm Tôn con ông Biện Dưỡng ở trên kinh Bang Chang, bộ tao không biết hả? - Dữ hôn! Chắc trời mưa nên cóc mới mở miệng. Tư Cầu hứ một tiếng rồi quăng mạnh cái tàn thuốc ra trước sân chòi. Phấn lấy cây rọi mù-u gạt bớt tàn để cho thêm ánh sáng và nhích lại gần bên cạnh Tư Cầu. Cô với tay quơ một nhánh củi điên điển vừa dập dập tàn rọi còn lên khói vừa nói: - Hai vợ chồng con Thắm cũng bằng tuổi tụi mình đó… Tư Cầu ngước mắt nhìn lại: - Hứ! Người ta chưa ăn chưa ở gì hết mà mầy đã kêu là hai vợ chồng! Sao mầy gấp quá vậy Phấn? Mà tụi nó bằng tuổi tao với mầy rồi có sao hông? - Còn có sao nữa? Người ta cũng như mình mà… vậy đó! Bộ anh không biết lo sao? - Lo cái mốc xì gì hả? Chừng nào tới rồi hãy hay, chớ tao không lo gì ráo. Phấn ngập ngừng một lát rồi đắm đuối nhìn Tư Cầu và giọng cô ta trầm dịu xuống: - Bộ anh không… không… nghĩ đến tui hả? - Thì mầy chình ình ra đó chớ còn nghĩ ngợi gì nữa. Cô nhích lại gần Tư Cầu thêm một chút nữa: - Anh nầy nói kỳ quá! Bộ anh không nghĩ tụi mình cũng như… vợ chồng con Thắm sao? Nghe nói vậy, Tư Cầu ngồi thẳng lưng nhìn Phấn từ đầu đến chân: một gương mặt bầu bĩnh với đôi mắt long lanh, với đôi môi hơi dầy một chút, ướt láng bên ánh lửa rọi chập chờn, đôi cánh tay tròn trịa ló ra khỏi chiếc áo túi cụt tay và một thân mình chắc nịch như thân cây chuối hột… Tư Cầu như vừa ý và thấy sao dễ chịu trong mình. Anh ta vừa cười vừa nói với Phấn: - Ừ, mầy coi cũng được! Ối thôi, tới đâu hay tới đó chớ tao không nghĩ nghiếc gì hết. Còn tía má tao nữa chi? - Nói như anh vậy hết chuyện rồi! Bộ ai cấm cản tía má anh lo cho anh sao? Còn tụi mình ở đây làm gì hả? - Coi ba con vịt chớ làm gì nữa! - Hứ lãng òm! Anh sao vậy hoài… Bộ anh không thấy người ta cũng như mình mà nên vợ, nên chồng, sung sướng tấm thân, bộ anh không… không… muốn, không thèm hả? - Ý cha thèm! Ừ sung sướng đâu được vài tháng như hai vợ chồng anh Hai tao đó, rồi chưởi bới đập lộn nhau rùm trời, rồi đẻ xòn xọt cả bầy cả lũ để lo chạy gạo cho sói đầu hả? - Bàn ngang như anh vậy thì nói làm gì cho thêm tổn. Bộ ai cũng vậy hả? Chớ anh không thấy vợ chồng anh Hai tui sao… Tư Cầu cười lớn: - Ối thôi, vợ chồng anh Hai mầy thì hết chỗ chê… Thiệt như ếch bắt cặp! Và Tư Cầu thấp giọng hỏi luôn: - Ê Phấn, bộ hai ảnh chỉ tối ở nhà bị ai cản mũi cản lái gì hay sao mà tao thấy cứ chạy tọt ra sau vườn chuối xà nẹo với nhau hoài vậy hả? Phấn nghe hỏi vậy mắc cở nhưng thấy thinh thích trong lòng vì Tư Cầu đã hưởng ứng câu chuyện của nó. Cô ta làm bộ gạt ngang: - Bậy nà! … Mà sao anh thấy? Anh dóc tổ! Tư Cầu hấp tấp trả lời: - Ừ thì dóc! Tao đi bẫy cò ở mấy cái mương sau vườn chuối nhà mầy hoài mà tao lại không thấy! Phấn chêm thêm: - Bộ anh thấy họ rồi họ không thấy anh chắc? - Con này ngu quá! Bộ mầy nói tao đi ngờ ngờ đó để cho họ thấy hả? Tao còn phải đi rình bẫy cò nữa chớ mầy quên sao? Như vậy họ dễ gì thấy tao được? - Rồi anh rình ếch bắt cặp luôn? - Đâu có mậy! Thì sẵn tao ngồi núp rình bẫy cò tao cũng nín luôn, chớ chẵng lẽ la làng lên hay sao? Phấn nghe Tư Cầu nói vậy, cười hăng hắc: - Anh này nói nghe ngộ quá ta! Tư Cầu cũng bắt cười xòa theo. Phấn vẫn chưa chịu buông lơi câu chuyện: - Bộ anh mà dám ngó họ! - Tao mà không dám ngó! Thì nó ngờ ngờ trước mắt tao đó mà dám ngó hay không dám ngó gì mậy! Phấn vẫn chưa chịu tha: - Vậy anh thấy cái gì anh kể tui nghe coi! Tư Cầu thấy con nhỏ cứ hỏi dần lân một cách nhí nhảnh như vậy mới hiểu ra. Hồi nãy anh ta tưởng con Phấn muốn chọc tức mình nên mới hỏi những câu cắc cớ như vậy. Té ra con nảy nó muốn sanh quỷ mà! Nghĩ tới đó, Tư Cầu bỗng nhiên thấy khoái chí trong bụng. Khoái chí vì anh ta không lù khù như con Phấn tưởng đâu. Tư Cầu thở khì ra một cái như đã giải quyết được điều gì, rồi dựa lưng ra sau, hai tay chống xuống đất, hai chân vắt chéo ngoải và một bàn chân thì nhịp nhịp… Anh ta cười ha hả một mình, rồi liếc nửa mắt nhìn Phấn và bằng một giọng của một người biết “ăn chắc” điều gì, anh ta ỡm ờ lên tiếng: - Thì thôi tao không thấy cái gì hết… Phấn vừa hơi bực mình vừa hơi thích thích. Cô thoáng cau mày rồi cười lỏn lẻn. Tư Cầu ngồi lặng thinh nhịp nhịp chân. Chưa bao giờ anh ta thấy khoái trong lòng như vậy. Anh ta có cảm tưởng như bây giờ mình mới thiệt lớn hơn Phấn. Lớn như thế nào thì không phân tích nổi, nhưng “lớn”… gọn lỏn vậy thôi. Sự lặng thinh của Tư Cầu làm cho Phấn hơi luống cuống. Không biết làm gì, cô đưa tay xổ đầu tóc ra để bới lại. Tư Cầu đã thấy Phấn xổ đầu bới tóc kể cả mấy chục bận rồi nhưng lần này mới để ý nhìn kỹ. Trong ánh sáng lung linh của cây rọi mù-u, Phấn đưa đôi cánh tay tròn lẳn lên cào cào mớ tóc cho thêm suông sẻ. Một mùi dầu bông lài nhẹ thoảng qua mũi Tư Cầu. Phấn chậm rãi cào tóc, mắt nhìn vào vách chòi như không thèm để ý tới Tư Cầu tuy dư biết Tư Cầu đang liếc nhìn mình. Cô ta cứ làm bộ săm soi đến mớ tóc như không bao giờ muốn bới lên cho xong hết. Đôi cánh tay cô đưa lên làm cho vạt chiếc áo túi vải hột dền đen đã cụt ngủn càng rướn lên cao… Cô ưỡn người ra dơ tay quào chải tóc suông theo xuống dưới lưng. Khuôn ngực đã no tròn càng căng vun lên; hồi chập tối sau khi đi tắm Phấn có bận áo nịt lại đâu… Tư Cầu không còn liếc lén mà nhìn chăm chăm vào người Phấn. Phấn vẫn làm như không hay biết và dình dàng thêm trong việc chải vuốt mớ tóc… Tư Cầu bỗng thấy hồi hộp lạ thường. Cái cảnh hai vợ chồng mới cưới anh Hai của Phấn hú hí với nhau sau vườn chuối thoắt đã hiện ra rõ ràng trong trí và đầu anh ta nóng hừng hực. Anh ta bối rối và chân tay như dính chặt dưới đất. Anh ta sực nghĩ đến việc hút một điếu thuốc. Ờ… phải rồi! Anh ta lúng túng móc nhái thuốc lận ở lưng quần ra… Nhưng Tư Cầu mới vừa dợm mở túi thuốc ra thì Phấn vói tay chụp lấy túi thuốc dấu ra phía sau lưng. Tư Cầu nhoài mình theo giật lại. Tay này, anh ta níu một tay của Phấn, tay kia moi túi thuốc mà bàn tay Phấn giữ chặt cứng. Hai cánh Phấn bị hai tay của Tư Cầu kềm ngoặt ra phía sau lưng. Trong dáng điệu đó, ngực Tư Cầu dựa sát vào một bên hông của con Phấn. Tư Cầu bỗng khựng lại tuy hai tay của mình vẫn giữ chặt lấy hai tay của Phấn. Như con bồ câu bị tréo cánh, ngực của Phấn phập phồng tựa biển sóng. Và Tư Cầu có cảm giác kỳ cục như đang kề sát một cục than hừng hực… Ban đầu Tư Cầu không dám nhìn thẳng vào mặt của Phấn, anh ta bối rối vì không biết tấn thối như thế nào, muốn buông tay Phấn và nhích mình ra nhưng anh ta lại cứ để nguyên như vậy. Anh cúi gầm mặt xuống, một hồi rồi đánh bạo từ từ nhìn lên một bên vai của Phấn, rồi lên cái ức no căng mà anh ta thấy rõ mồn một từng hơi thở dồn dập. Thấy Phấn chẳng nói chẳng rằng, Tư Cầu làm gan nhìn thẳng vào mặt cô ta để dò xét… Mắt Phấn long lanh nửa như cười cợt, nửa như thách thức. Thứ con mắt nhìn kiểu đó…! Tư Cầu ngừng một giây cắn chặt lấy môi dưới, rồi bỗng buông tay Phấn ra ôm choàng lấy đôi vai của cô ta. Tư Cầu đưa mũi hôn mạnh vào má Phấn, nhưng Phấn né qua làm nó hôn trật vào cổ… Phấn bị nhột cười hăng hắc… Tư Cầu bực mình xiết chặt đôi vai và từ từ hôn lại đúng vào má. Phấn ngoan ngoãn ngồi yên như người chịu thua. Và đôi tay của Tư Cầu rớt khỏi vai của Phấn lúc nào không biết để có một cảm giác êm êm thích thú như không có thứ gì sánh được như vậy… Phấn gục đầu vào vai Tư Cầu một hồi lâu… Rồi cô dang Tư Cầu ra để nằm ngửa lên trên chiếc nóp trải bên cạnh. Cái áo túi nút bóp mở tung tự bao giờ… Phấn si mê nhìn Tư Cầu như chờ đợi… Rồi cô đưa tay níu rị Tư Cầu xuống, chân vói đạp cho cây rọi mù-u ngã xuống đất tắt ngúm… Bóng tối bất thần làm cho Tư Cầu hoảng sợ. Anh ta lính quýnh dựt ra khỏi tay của Phấn, đứng chồm dậy, chạy tọt ra ngoài sân chòi… Phấn kêu anh ta giựt ngược làm cho anh ta hoảng thêm, vì lần đầu tiên anh ta dám… mạo hiểm như vậy, kể cũng đã quá lố rồi! Phấn cũng ngồi dậy chạy theo kêu như quát tháo: - Anh Tư! Anh Tư! Anh làm gì kỳ vậy hả? Nghe tiếng Phấn kêu, Tư Cầu bước mau ra chỗ để xuồng nhảy phóc xuống… - Anh dìa thiệt sao anh Tư? Ở lợi chơi một chút nữa, bộ ai ăn cá ăn thịt gì sao mà sợ. Tư Cầu vừa chống xuồng ra vừa nói vói lại: - Thôi để tao dìa bển khuya rồi! - Hứ khuya rồi! Khuya rồi!… Sao hồi nãy anh không giỏi nói khuya một chút coi!… Làm bộ thấy ghét! Tư Cầu chẳng nói chẳng rằng chống xuồng đi thẳng. Phấn đứng tần ngần, rồi chợt thấy mình còn cầm một cái túi thuốc của Tư Cầu trong tay, cô bèn kêu giựt ngược Tư Cầu lại: - Anh Tư ơi! Còn gói thuốc của anh đây nè, trở lại mà lấy! Tư Cầu làm bộ không nghe chống riết xuồng ra dông thẳng. Phấn bực tức vò túi thuốc trong tay, dậm chân quăng mạnh túi thuốc xuống đất, ngoe nguẩy đi vô chòi. Đi được vài bước không biết nghĩ sao, cô trở lộn ra cúi xuống đất tìm mò túi thuốc lượm lên. Cô phủi túi thuốc đoạn nâng niu cầm trong tay đi vô chòi. Cây rọi mù-u ngả xuống đất ban nãy vẫn còn ngún khói với một đốm than đỏ trong bóng tối như một đầu nhang đang cháy. Phấn thở dài sườn sượt, lấy chân mò tìm chỗ chiếc nóp rồi nằm vật xuống. Cô quơ chiếc gối trên đầu nằm ôm riết lên ngực, kê răng cắn nghiến vào mép áo gối nghe ken két. Rồi không hiểu vì sao cô phát khóc tấm tức tấm tưởi… Trong lúc đó, Tư Cầu chống xuồng đi thẳng tuốt về chòi… Gió mát lạnh của khoảng đồng trống về đêm làm cho lòng anh ta trở lại bình tĩnh. Anh ta nhớ lại hồi nãy mình chạy trốn Phấn như chạy trốn ma rượt. Anh ta nhảy phóc xuống xuồng, chống vài cái là chiếc xuồng đâm bên nọ xọt bên kia thật cũng… giống y như mình. Giờ đây Tư Cầu đã lấy lại sự bình tĩnh và chiếc xuồng cũng phăng phăng lướt tới như quen đường nước cũ. Tư Cầu mới thấy mình kỳ cục thiệt y như lời con Phấn trách móc. Thì việc gì mà phải chạy trốn như vậy chớ? Nếu mình không muốn tấn tới nữa thì thôi, ai có giết mình sao mà sợ? Chung qui cũng chỉ tại cây mù-u khi không lại rớt ngã tắt ngúm làm anh ta “sực tỉnh” và chạy hoảng! Nghĩ lại cái cảnh Phấn nằm xải tay trên nóp, hai vạt áo túi lật tung qua một bên… Tư Cầu chắc lưỡi liền miệng… Rồi anh ta dơ tay cú trên đầu một cái thật nên thân. Anh ta hồi tưởng lại những cảm giác thích thú lạ kỳ mà giờ đây nghĩ đến, bàn tay của anh như hãy còn nóng ran. Càng nghĩ tới, càng tưởng tượng thêm, Tư Cầu càng bực mình bực mẩy. Anh ta lấy cây sào quất mạnh vào đám lục bình nghe một cái xạc… Nhưng bỗng nhiên, anh ta cười ha hả như khám phá ra một điều gì mới mẻ và ưng ý lắm! Tư Cầu vừa nhớ trực lại: con Phấn vẫn còn đó chớ có mất mát, hao mòn gì đâu mà tiếc hùi hụi, mà tức anh ách? Và thiếu gì dịp khác? Nghĩ đến đó, Tư Cầu chống xuồng đi vo vo về riết đến chòi. Việc đầu tiên là nó quơ tỉn nước đưa lên miệng ừng ực uống một hơi, rồi lần lại góc chòi lấy chiếc nóp mở trải ra nằm lăn ình trên đó. Anh bỗng thèm một điếu thuốc và khi rờ tới lưng quần mới nhớ trực lại Phấn còn giữ túi nhái đựng thuốc. Mặc dù khá khuya (mọi khi giờ này anh ta đã đánh một giấc lâu rồi) mà Tư Cầu vần thấy chưa buồn ngủ. Căn chòi tối om. Tiếng muỗi bầy kêu vo ve và Tư Cầu lấy tay đập liên hồi trên ngực, trên đùi. Anh ta tính ngồi dậy đốt đèn đi coi qua một lượt bầy vịt con, kẻo để sơ sẩy ba con chuột cống vào tha hết. Nhưng cái hộp quẹt máy của anh ta lại để trong túi thuốc bên chòi của Phấn. Và Tư Cầu mỉm cười nói thầm: - Ừ để mơi mà mầy hổng trả thì biết tay tao. Kỳ này tao cho mầy giỏi dấu, ở đâu tao cũng moi hết! Nhưng khi nghĩ đến mấy con vịt, anh ta cũng hơi lo lo. Mới có làng chàng với Phấn một chút xíu mà Tư Cầu tưởng chừng như đã bỏ bê hết mọi công việc. Nằm nghe bầy vịt con trong rào đăng coi bộ ngủ yên không rục rịch chuột bọ gì hết, chỉ thỉnh thoảng vài con kêu kí kí nho nhỏ như mớ ngủ, Tư Cầu cũng thấy yên tâm. Anh ta chui vào trong nóp tính ngủ vùi một giấc chứ đêm nay nó thức khuya quá. Nhưng mắt anh vẫn mở thao láo. Anh lật chiếc nóp đứng lên để hai mép nằm đè xuống dưới lưng theo điệu dựng mũi tàu. Hai chân anh ta duỗi thẳng ra, hai tay khoành ra sau ót gối đầu.
Trong dáng diệu đó, Tư Cầu nằm nghĩ tới Phấn và thấy sung sướng trong lòng. Hai đứa nó từ nào tới giờ ở gần nhau trong giữa đồng vắng mà không ngờ như vậy cho đến tối hôm rồi. Bây giờ Tư Cầu mới khám phá ra cái chỗ uổng đó… nhưng mà lo gì Phấn vẫn còn đó. Nằm thao thức một hồi, Tư Cầu ngủ quên đi lúc nào… Trong đêm đó, anh ta nằm chiêm bao lung tung và khi tỉnh dậy thì trời đã sáng bét hồi nào rồi; và anh ta nằm một nơi và cái nóp nằm một nẻo. Lùa vịt đến chỗ thả cho ăn mọi hôm, Tư Cầu thấy Phấn đã đem bầy vịt của cô ta cho ăn cách đó xa xa. Phấn cũng thấy nó nên quay đầu nhìn lại. Nhớ chuyện hồi tối, Tư Cầu đâm ra xẻn lẻn. Anh ta tính lùa bầy vịt đi ngả khác, nhưng khi nghĩ đến Phấn còn giữ túi thuốc hút anh ta đành chậm rãi đi xâm xâm lại. Đi đến nơi gần Phấn, Tư Cầu lên tiếng trước và làm ra bộ tỉnh như không: - À Phấn, hồi tối tao có… bỏ quên túi thuốc ở bển, mầy có lượm đem theo đó không? Tư Cầu làm bộ tỉnh như vậy chớ trong bụng nó cũng thấy hơi đánh lô tô… Thật là kỳ như vậy! Mọi khi anh ta coi Phấn ra gì đâu? Phần Phấn cô cũng thấy mắc cở khi gặp lại Tư Cầu nhưng bình tĩnh hơn nhiều. Đàn bà con gái nhiều khi hơn đàn ông con trai trong những trường hợp lắt léo như vậy. Hơn nữa, Phấn vốn tánh nhí nhảnh sẵn nên không xẻn lẻn ra… mặt như Tư Cầu. Qua phút bỡ ngỡ ban đầu, Phấn đã kiếm cách ghẹo Tư Cầu chơi: - Túi thuốc nào mà lượm? Hay hồi tối anh hấp tấp đi về làm rớt ở đâu đó rồi cũng đổ thừa cho người ta sao? Tư Cầu bực mình quắc mắt nhìn cô ta và trở thành thứ… Tư Cầu như mọi khi: - Ê bộ tao ở không đi giỡn với mầy hả Phấn? Vậy chớ hồi tối con chó nó giựt túi thuốc của tao chắc? Nghe vậy, Phấn không giận mà còn cười ngắt nga ngắt nghẻo: - Ý, người ta nói vậy mà cũng giận. Sao có giỏi hồi nãy không đòi liền đi mà còn làm bộ nói bỏ quên? Tư Cầu nghe nói vậy đâm ra lúng túng, Phấn thấy Tư Cầu chịu phép mới rút túi thuốc đưa ra: - Đây nè cưng! Hồi tối người ta giựt ngược lại… để trả mà dông tuốt rồi bây giờ lại cự nự. Anh sao khó quá, ai mà ở với anh được. Tội nghiệp, hồi tối tới giờ thèm thuốc lắm phải không cưng? Tư Cầu ngập ngừng cầm lấy túi thuốc. Lòng anh ta mát rười rượi. Anh ta ngước mắt lên nhìn Phấn một cách đậm đà rồi chẳng nói chẳng rằng quay lưng đi thẳng. Phần con Phấn, cô cũng thấy vừa ý lắm. Cô đắm đuối nhìn theo Tư Cầu và đợi cho Tư Cầu đi được mươi bước, cô vừa cười, vừa nói với theo: - Ý lêu lêu… giận lẫy xẩy cùi! Nghe vậy, Tư Cầu đứng lại nhổ liền một gốc rạ khô vụt lại, rồi cắm đầu chạy thẳng đuổi theo bầy vịt… * * * Trời gần đứng bóng, Tư Cầu gom bầy vịt lại để chạy về chòi lo nấu ba hột cơm. Cơm nước xong xuôi, Tư Cầu quày quả trở ra trông chừng bầy vịt. Anh ta dòm coi Phấn ra chưa, nhưng có lẽ cô này còn dình dàng trong chòi. Tư Cầu cầm một nhánh cây đuổi gom mấy con vịt tách bầy, rồi đi lên đám chưn bầu mé giồng để ngồi nghỉ mát. Đó là cái giồng khá lớn, cây mọc um tùm. Thường thường bọn trẻ chăn trâu đến tụ tập nơi đấy để trửng giỡn, phá cây phá cối hay bắn chim bắn chóc. Mấy tháng trước, ngày nào tụi trẻ chăn trâu cũng gom về đó cười la như họp chợ, nhưng mấy lúc sau này tụi chúng lùa trâu qua bên cồn ngoài sông cho ăn hết nên trên giồng vắng tanh. Trên chót giồng có cái miễu thờ Ông Tà lợp lá, dây giác và dây cứt quạ leo phủ sùm sụp trên mái. Tư Cầu ngồi tựa lưng vào một gốc chưn bầu lớn. Da gốc cây chưn bầu này nhẵn nhụi vì tụi chăn trâu cọ quẹt hà rầm. Trước mặt anh ta, cả một đám ruộng còn lấp xấp nước, mấy chòm cây điên điển trổ bông lấm tấm vàng khè. Gió hiu hiu thổi nên tiếng lá khua chỉ đủ nghe lào xào như những tiếng thì thầm bất tận của đôi tình nhân lén lút. Hai con chim trao trảo đuổi nhau trên cành kêu chí chóe, con trống rượt con mái bay lạt xạt trên ngọn cây, con này không chịu trốn thẳng đi mà chỉ bay loanh quanh, lộn đi lộn lại để cuối cùng nằm mọp xuống chịu trận và kêu chiêm chiếp nửa như đau thương, nửa như âu yếm… Tư Cầu tháo cái khăn tắm quấn ở cổ ra che phủ lên mặt, duỗi chân, khoanh tay lên ngực rồi lim dim ngủ. Không mấy khi anh ta ngủ trưa nhưng đêm rồi vì thức qua khuya nên vừa mới ngả lưng dựa vào gốc cây là mắt anh ta nhướng lên hết nổi, lại còn thêm gió thổi hiu hiu mát, lá cây xì xào bên tai nữa. Tư Cầu vừa mới mơ mơ màng màng thì có vật gì rớt cái ịch đập bên cạnh làm anh ta giựt mình ngóc đầu dậy. Anh ta ngó quanh ngó quẩn không thấy gì hết nên dựa lưng nằm ngủ lại. Chắc là một cành cây khô rớt đâu đó chứ gì! Anh ta vừa chợp mắt, định ngủ lại thì lần này một vật gì rớt cái độp lên bụng. Anh ta quơ tay chụp lấy và đó là một cục đất khô. Anh ta tốc khăn tắm phủ mặt ra ngồi nhỏm dậy và làm bộ tỉnh, nói: - Ê, thằng nào liệng đất đó, tao thấy bây rồi nghen! Tao không mắc mớ ông bà ông vải gì bây! Đứa nào còn liệng nữa tao vặn họng đa! Nói xong, anh ta lẩm bẩm chửi vài tiếng rồi quay lưng định dựa lưng vào gốc cây ngủ lại. Nhưng anh ta vừa xoay lưng thì ở phía sau, một cục đất ném mạnh tới, hụt sát bên vai và rớt trước mặt anh. Tư Cầu quay phắt lại, đoán theo hướng liệng chạy phăng lại xục xạo lung tung nhưng… không thấy gì hết. Anh ta nổi nóng chửi rủa om xòm: - Bà Cố bắn, Thiên Lôi đả đứa nào liệng tao đó hả? Tao mà bắt được bây thì Bà cứu bây nghen! Tư Cầu vừa rủa vừa dớn dác chạy đôn chạy đáo xục xạo tìm kiếm… Nhưng mất công toi… Bốn bề vẫn vắng tanh. Không có tiếng động gì ngoài tiếng gió rì rào lùa qua đám chưn bầu, tiếng trao trảo đuổi nhau, tiếng tu hú giành ăn trong bụi đủng đỉnh. Tức giận, Tư Cầu cúi xuống vớ mấy hòn đất liệng lung tung càn vào các lùm cây, bụi cỏ, đám đế… Một con cò trâu hoảng sợ kêu ré bay vụt lên một cái xạc làm Tư Cầu giật mình. Anh ta nghĩ đến việc ma liệng đất mà người ta thường nói đến. Ừ, kể ra cũng có lý vì Tư Cầu nhớ trực lại: tháng này tụi chăn trâu lùa trâu qua cồn ngoài sông cho ăn hết, đâu có đứa nào lảng vảng ở đây nữa! Còn mấy đứa nhỏ trong xóm thì giờ giấc này trời nắng chang chang đứa nào thèm bò ra đây mà phá với phách? Mà nó thường nổi tiếng là cộc, đố đứa nhỏ nào dám cả gan chọc. Chọc như vậy chẳng khác gì đi chọc tổ ong! Nghĩ như vậy, Tư Cầu cũng ơn ớn trong mình, tuy vốn không ngán ma cỏ gì hết. Anh ta chậm rãi trở về chỗ cũ, định bụng kỳ này sẽ rình kỹ xem coi từ phía nào liệng đất tới. Đi ngang qua miễu Ông Tà, Tư Cầu bỗng dưng liếc mắt nhìn vào trong. Mấy chùm dây giác bò thòng xuống mái miễu, đong đưa theo gió nhẹ. Từ bụi tre mỡ um tùm phía sau miễu, tiếng kêu kèn kẹt của thân tre cạ vào nhau y như những tiếng nghiến răng kỳ lạ. Con cắc kè bông trong miễu bỗng cất tiếng kêu cắc kè, cắc kè để chấm dứt bằng những kè kè nhỏ dần... Tư Cầu lẩm bẩm đếm: cắc kè, một, cắc kè, hai… và con cắc kè kêu đúng sáu tiếng! Một: may, hai: rủi; như vậy sáu tiếng tức là rủi rồi! Tư Cầu nổi dóa chửi luôn con cắc kè mắc dịch đó: - Kêu mồ tổ mầy vậy chớ kêu! Hôm nào tao xách cổ đập cho chết nhăn răng. Anh ta chưa dứt câu thì… một tiếng “hù” thật lớn ở phía sau lưng làm anh ta nhảy nhổm. Anh ta quay phắt lại thì té ra Phấn. Phấn thấy Tư Cầu giựt mình nên càng thích chí cười dòn và chạy dang ra xa. Cô dư biết thế nào Tư Cầu cũng nổi dóa rượt theo. Quả đúng như vậy, Tư Cầu vừa đuổi theo cô ta vừa la ó om xòm: - Ôn dịch vật mầy! Hồi nãy, tao mà biết mầy liệng đất, tao phang cho một cây bỏ mạng! Phấn càng cười lớn: - Dóc tổ cha! Hồi nãy sợ xanh mặt mà còn làm bộ bảnh tỏn! Phấn chạy quanh phía sau miễu hướng về phía bên kia bờ giồng chỗ có nước sâu và có đám chuối, đám ổi mọc um tùm. Chạy đến bờ giồng, cô ngồi bệt xuống gốc chuối bên cạnh chiếc nón lá và cây roi đuổi vịt. Đúng là chỗ cô ẩn trốn hồi nãy để liệng đất Tư Cầu. Các tàu lá chuối xanh om ken nhau che phủ trên đầu như một thứ mái mát rười rượi. Cách đó vài bước, một đám sậy rậm che khuất phía sau miễu, và muốn đi vô chỗ đó chỉ có một thứ lỗ chó vạch sẵn qua hàng sậy mà hồi nãy Phấn chui tọt vào. Như vậy thảo nào Tư Cầu kiếm không ra người liệng đất. Vừa lúc đó, Tư Cầu rượt theo đến nơi. Anh ta đứng khựng lại khi giáp mặt với Phấn. Phấn không có vẻ sợ sệt gì hết mà ngồi yên dựa lưng vào gốc chuối nheo mắt nhìn lại anh ta và môi hơi bĩu ra. Và Tư Cầu bỗng nhiên thấy cơn giận sùng sục ban nãy tiêu tan đấu mất và kỳ hơn nữa, anh ta đâm ra lúng túng. Thật cũng tương tự như những lúc anh ta xách gà, xách vịt theo tía anh ta đem cho nhà ông Hội-đồng Hòa, chủ điền. Đứng trước ngôi nhà nền đúc cao tới ngực của ông Hội- đồng, anh ta cảm thấy mình nhỏ chút xíu, chớ không như khi vểnh chân trên mình con Sấm kình càng anh ta lại tự thấy như là một ông trời con. Bây giờ đứng trước Phấn, một con Phấn làm chủ tình hình trong cái ổ chó lót lá chuối khô của cô ta, Tư Cầu lúng túng, rồi đầu anh ta như quay mòng mòng. Anh ta đứng như trời trồng cách Phấn mấy bước, một tay níu lấy tàu cuối ghịt mạnh xuống như để gượng cho khỏi ngã gập xuống. Tư Cầu tần ngần đứng đó một lát. Rồi không biết làm gì, anh ta buông tàu lá ra, giựt xuống một miếng lá chuối, tước ra từng sợi nhỏ theo điệu làm râu hát bội mà hồi nhỏ anh ta hay chơi. Tước hết miếng lá rồi, anh ta không biết làm gì nữa nên vo tròn lại liệng xuống đất. Cuối cùng, Tư Cầu tằng hắng lấy giọng rồi hỏi: - Bộ hồi nãy mầy liệng tao đó hả Phấn? Phấn ưỡn người vênh mặt lên vặn lại: - Tui liệng đó rồi có sao hông? Tư Cầu làm bộ nói cứng: - Tao mà dè mầy liệng thì… Phấn cắt ngang: - … Thì sao giỏi nói thử coi? Tư Cầu thấy cái nước làm tới của Phấn sao không đáng ghét như mọi khi và anh ta bọc xuôi theo: - … Thì có sao đâu! Nếu tao biết mầy liệng thì tao không tìm kiếm làm gì cho mất công mất linh… - Hứ! - Tao buồn ngủ thấy mồ mà mầy phá tao chi vậy Phấn? Thấy Tư Cầu xuống nước như vậy, Phấn cũng hả dạ nhưng chưa chịu để yên: - Hồi tối anh dìa bển sớm lắm mà sao còn than buồn ngủ? Nghe Phấn nhắc lại chuyện hồi tối rồi, Tư Cầu thêm lúng túng: - Ừ … dìa sớm nhưng không ngủ được. - Sao mà không được? - Vì tao không buồn ngủ. - Sao lại không buồn ngủ? - Con này hỏi dần lân hoài! Tao không buồn ngủ là tại tao chưa ngủ được, chớ có gì đâu mà mầy hòi xăm hỏi xoi chớ? Phấn càng nồ tới: - Ý giỏi quá ta!… Hỏi có bao nhiêu đó mà trả lời lòng vòng nghe phát ghét! Làm bộ cự nự Tư Cầu xong xuôi đâu đó, Phấn mới hạ giọng cười mơn: - Chắc hồi tối, anh nhớ tui anh ngủ hỏng được phải không? Nghe Phấn dám nói một cách bạt mạng như vậy, Tư Cầu tìm cách chống chế: - Xí, mầy làm gì mà nhớ mầy chớ?… Con này bữa nay ăn nói kỳ cục quá hè! Phấn đứng rột dậy, hai tay chống nạnh và quắc mắt nhìn anh ta hỏi gằn từng tiếng và hỏi dồn một hơi: - Ừ, anh bảnh mà! Tôi hỏi thiệt hồi tối anh có nghĩ đến tui hông?… Anh có thương tui hông?… Vậy chớ hồi tối đứa nào thò tay mặt đặt tay trái với tui bên chòi đó?… Anh giỏi anh trả lời coi? Tư Cầu như bị dồn vào chỗ bí, ấp úng trả lời cho xuôi: - Thì tao có nói gì đâu mà mầy giận chớ!… Thiệt tình thì tao cũng có nhớ… có nhớ… bỏ quên túi thuốc bên chòi của mầy… Nói đến đó, anh ta khẽ liếc nhìn xem con Phấn có dịu mặt chưa, nhưng thấy cô ta cau mày nên vội tiếp luôn: - … Tao với mầy, hai đứa ở hủ hỉ nhau giữa đồng này thì tự nhiên đứa này nghĩ đến đứa kia…
..... Còn tiếp

|